“Đại vương trải qua việc này, ắt sẽ khiến căn cơ càng thêm vững chắc.” Dã đạo nhân nói.
Một đoàn người bước xuống bậc thềm, vừa đi vừa trò chuyện. Trịnh Hoài đứng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng, thần sắc không lộ nửa phần chột dạ, quả nhiên không hề khiến ai chú ý. Mấy vị gia thần quan trọng bên cạnh đại vương lần lượt đi qua trước mặt hắn, chẳng ai nhìn thêm lấy một cái, miệng vẫn tiếp tục nói chuyện.
“Lại có năng nhân từ viễn quốc đến nương nhờ, thêm nữa thế tử sắp chào đời, đúng là điềm báo khí vận của đại vương đang bừng phát. Ngươi và ta cũng nên bày tỏ chút tâm ý mới phải.”
“Dù đại vương không để tâm mấy chuyện này, nhưng đó vẫn là bổn phận và thái độ của bề tôi.”




